www.vietducinfo.com

Nhập từ khóa cần tìm  
Chọn màu:  
 Trang chủ
 TIN BUỒN
Chúng tôi vừa nhận được tin buồn:
Cụ Nguyễn Đức Ân, thân phụ anh Nguyễn Minh Tuấn
Đã tạ thế ngày 1 tháng 9 năm 2010
tức ngày 23 tháng 7 năm Canh Dần vào lúc giờ 5 chiều
tại Nha Trang, Việt Nam
Hưởng thọ 81 tuổi
Lễ phát tang tại Việt Nam sẽ được cử hành vào lúc 2 giờ chiều ngày 3 tháng 9 năm 2010
tại nhà Tang Lễ Bệnh Viện Đa Khoa tỉnh Khánh Hòa, Nha Trang, Việt Nam.
Lễ phát tang tại Hoa Kỳ sẽ được cử hành vào lúc 4 giờ chiều ngày chủ nhật, 5 tháng 9
năm 2010 tại chùa Linh Sơn Southwest toạ lạc tại số 12222 Sea Shore, Houston, Texas.
Lễ động quan sẽ được cử hành vào lúc 6 giờ 30 chiều ngày 5 tháng 9 năm 2010 tại Nha Trang, Việt Nam.
Chúng tôi xin chân thành chia buồn với vợ chồng anh chị TUẤN+HẰNG cùng tang quyến. Cầu nguyện cho Bác được an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng.
Thư chia buồn xin gửi về tuanhang_atl@yahoo.com

 


http://www.viethilfe.de
Senior Experten Service
Học bổng tiếp xúc đến trường 2006
Cơ hội đầu tư ở
 Thống kê
 Khách thứ: 1003272
 Đang online: 33
CON NGƯỜI - SỰ KIỆN

Ở NGỰ VIÊN MÀ NHỚ NGỰ VIÊN

Hoàng Văn Minh

"Hôm nay có một người du khách/ Ở Ngự Viên, mà nhớ Ngự Viên". Cô bạn vừa bước xuống ga tàu là mở mồm đọc thơ, rồi bắt tôi phải dẫn đi tìm dấu tích vườn Ngự Uyển ở xóm Ngự Viên để xem thử nó ra làm sao.

Là cũng như bao người đọc thơ khác ở chốn này, cô ấy bị ám ảnh bởi sự nhớ trong bài thơ "Xóm Ngự Viên" của thi sĩ Nguyễn Bính. 

1. Nhưng chốn ấy xưa giờ làm gì có những "vườn Ngự Uyển" với những "hoa cỏ giống vườn tiên", "sớm Đào, trưa Lý, đêm Hồng Phấn/ Tuyết Hạnh, sương Quỳnh, máu Đỗ Quyên"... Để rồi "Đức vua một sớm đầu xuân ấy/ Lòng đẹp theo trời dạo Ngự Viên/ Cung tần mỹ nữ ngời son phấn"... như thơ nói?

"Xóm Ngự Viên" mà thi sĩ Nguyễn Bính nói đến là khu vực dân cư nằm ở phía đông Kinh thành Huế bên bờ sông Đông Ba, vừa cổ vừa cũ nên rất buồn thảm. Ở đó ngày xưa đúng là có một con đường mang tên Ngự Viên, nay là đường Nguyễn Du, còn lại chưa bao giờ có một vườn Thượng Uyển cũng như dấu chân của vua chúa, cung nữ bởi đơn giản là cả Hoàng thành rộng mênh mông, chán gì đất đai mà vua phải ra tận chốn này để dựng vườn hay đi dạo? 

Dấu tích cung đình khả dĩ từng có và tồn tại gần như vẹn nguyên cho đến bây giờ ở "xóm Ngự Viên" là "Nghi Quốc Công Từ", nhà thờ bên họ ngoại của vua Bảo Đại, ngoại từ đường cuối cùng của triều Nguyễn. Xa hơn một chút là chùa Diệu Đế, một trong những quốc tự của triều Nguyễn.
 
Kế bên là phủ Gia Hưng, một vị vương triều Nguyễn trong nhóm chủ hòa với Pháp. Cũng có thể kể thêm ngôi nhà nay đã bị lấn chiếm, xuống cấp và lãng quên của Đào Tấn, ông tổ hát bội Việt Nam, làm quan từ thời Tự Đức cho đến Thành Thái. Hay nhà thờ hai ông tổ nghề kim hoàn của xứ Thuận Hóa ở đường Chùa Ông...

"Ở Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên". Cũng như bạn, tôi cũng đã từng bị nỗi nhớ ấy ám ảnh và đã hơn một lần thơ thẩn tìm về "xóm Ngự Viên". Và kết quả mà tôi thu được sau những lần tìm kiếm khá bất ngờ, nhưng cũng không liên quan gì đến chuyện "ngự nghiết" là "xóm Ngự Viên" trong tâm trí của người dân địa phương, chỉ nổi tiếng bởi một thời là nơi cư ngụ tập trung của gái điếm.

"Coi như em hỏng cả một chuyến đi" - cô bạn tôi ngúng nguẩy buồn bã vì thực tế không giống như hình dung. Đáng tội. Ai bảo có lớn mà không chịu khôn, mấy ông nhà thơ viết gì cũng tin là thật. Nhưng cô ấy vẫn không tin những gì mình vừa thấy, vừa nghe, nên quyết tâm chuyến này về phải tìm hỏi cho ra lẽ, dù tôi có thêm mục dẫn sách và cậy nhờ tới sự thông tuệ và đáng tin của mấy nhà nghiên cứu Huế.
 
Người toàn vậy hèn gì chỉ là một khu vườn - nàng thơ thôi mà bao nhiêu năm nay người đời tốn không biết bao giấy mực để bàn tán và tụng ca. Chỉ cần "sợt" google là trong 3 giây đã cho đến 7.870.000 bài viết và thông tin liên quan, trong đó phần lớn ngợi ca về một vườn Thượng Uyển chưa bao giờ tồn tại!

2. Dạo này thường xuyên mắc chứng khó ngủ. Cứ đêm nào phải thức dậy lúc nửa đêm để thay tã cho con gái là coi như trắng đêm mộng mị, nhớ toàn chuyện xưa cũ. Hôm qua nằm nhớ lại chuyện tôi đúng ra đã chết từ cách đây tròn 10 năm, hồi mới chân ướt chân ráo bước vào nghề báo. Sáng ấy trời nắng, đang uống cà phê thì nước ở đâu từ dưới đất dâng lên ào ạt như vỡ đê. Cả thành phố nhìn đâu cũng thấy nước và nước.
 
Chạy vội về văn phòng dọn dẹp máy tính và tài liệu. Đang loay hoay thì sếp ở Đà Nẵng, nghe tin Huế đang lụt to nên điện bảo "Minh chạy đi chụp cho anh mấy cái ảnh về lũ, chụp ảnh đẹp nghe". Tôi thưa "em không có máy ảnh, chưa chụp ảnh bao giờ, chừ làm răng"? Sếp nói: "Không có máy thì chạy ra ngoài nhờ ai đó chụp cho mấy cái".
 
Hồi đó mới đi làm, chưa biết mô tê chi cả nên sếp nói răng nghe và làm rứa. Lúc đó nước đã tràn vào nhà ngang đầu gối, nhưng tôi vẫn bỏ dở việc dọn dẹp, xắn quần, lội nước đi ra ngoài đường xem có ai không để nhờ... chụp ảnh!

Lội nước khoảng 2km thì đến một ngã tư, ở đó có một tiệm chụp ảnh cưới. "Chú ơi, cháu ở báo..., nhờ chú chụp giúp cho cháu mấy tấm ảnh nước đang lên". Ông chủ tiệm đang loay hoay dọn lụt thều thào mắng: "Mi có điên không thằng tê? Báo với chí, ảnh với yếc. Mi không thấy tau đang dọn lụt trối chết đây à?".

Bị mắng hoảng quá, cộng với việc nước càng lúc càng lên cao nên buộc phải quay về. Vừa đi được mấy mét thì hổng chân nghe ầm một tiếng, toàn thân lọt tỏm xuống cái hố đang thi công dở dang bên đường. Sau một hồi vùng vẫy, tôi cũng lóp ngóp ngoi lên được với cái bụng no nước. Lội được về văn phòng thì nước đã lên cao quá nửa thân người. Lúc đó, thay vì đi trốn nước lại sợ nước ngập ướt hết máy móc, tài liệu... sợ sau đó sếp la, nên tiếp tục kê bàn, dọn cho mọi thứ cao hơn một tí.

Đến hồi nước lên tới cổ, giật mình nghĩ đến thân mình thì cánh cửa thoát hiểm duy nhất lại không mở được. Đúng lúc vừa loay hoay vừa nghĩ đến việc mình sẽ chết thảm, suốt kiếp sẽ làm một hồn ma còn trai tân, nước mắt tuyệt vọng rơi xuống cũng là lúc đẩy được cánh cửa để lách ra ngoài. Và tôi đã không chết. Nếu lúc đó tôi không đẩy được cánh cửa thì sao nhỉ? Cứ hỏi mãi, nhưng lần nào cũng ngủ quên sau đó nên chưa có câu trả lời.

Cũng nhờ bận đó không chết mà sau này quen biết, làm việc và thọ giáo được với nhiều bậc thầy trong nghề, khó quên được nhiều chuyện. Cũng đã tròn 10 năm, nhưng bây giờ mỗi lần bắt tay thân mật với "đại ca" Lê Thanh Phong mà tôi vô cùng yêu quý và biết ơn và lòng vẫn dậy lên những đợt sóng... ấm ức.

Sau khi tôi thoát chết được mấy ngày, "lão" Lê Thanh Phong từ TP. Hồ Chí Minh được toà soạn cử về Huế để tăng cường làm thông tin và cứu trợ. Ngày đầu tiên, "lão" ấy dùng xe máy chở tôi đi một vòng quanh thành phố để xem các sinh viên tình nguyện dọn bùn trong các khu di tích. Trưa về tới văn phòng, "lão" nói: "Chiều anh có chút việc nhà, Minh viết bài phóng sự về những gì anh em mình đã thấy sáng nay. Viết xong mang lên nhà anh xem...".

"Lão" nói, tôi dạ, dạ tới mô mặt tái tới đó vì từ ngày bước chân vào nghề báo cho tới lúc đó mới chưa đầy hai tháng, tin mấy chục chữ còn chưa viết được lấy mô ra chữ và viết phóng sự đến mấy ngàn chữ? Nói vậy chứ nguyên một buổi chiều hì hục trên máy tính, cuối cùng tôi cũng in ra được 4 trang giấy A4 chi chít chữ với hai chữ "phóng sự" nằm trên cái tít rất kêu để trình cho "lão".

Hôm ấy trời chạng vạng, trời lại mưa lâm thâm. Đúng hẹn, tôi mang tác phẩm của mình lên nhà "lão" ở  khu nhà thờ Phủ Cam. Lúc đó "lão" đang ngồi uống rượu với mấy người anh em. Rượu và toàn món ngon. "Lão" cầm lấy 4 trang A4 của tôi, từ tốn đeo kính, rồi rút trong túi ra một cây bút đỏ. Trời đất như đổ sập trước mắt tôi khi đọc tới đâu "lão" lấy bút gạch tới đó.

Vừa gạch vừa lầm bầm: "Viết như ri mà mi cũng viết được à?". Chưa hết, "ghét" nhất là lâu lâu "lão" lại tạm dừng việc gạch đỏ và mắng tôi để tợp một ngụm rượu. Sau khi gạch đỏ 4 trang giấy, lão bảo "mang về viết lại, viết ri chưa ra phóng sự". Tôi buồn đến mức ra về mà không thèm mặc áo mưa. Của đáng tội. Hôm ấy chỉ tám phần buồn là chuyện bài vở, hai phần còn lại là do trời mưa, tôi thèm rượu, túi lại hết tiền, nhưng (có thể) "lão" ấy cho rằng "trẻ con không được ăn thịt chó."

3. Không biết chứng khó ngủ có dây mơ rễ má gì với bệnh thèm tiền không mà gần đây, chứng bệnh này của tôi hình như ngày một nặng hơn. Bây giờ mỗi lần lên cơn là toàn thân rũ rượi, đau nhức như có ngàn kim châm. Nhớ mùa này mấy năm trước thật thê thảm bởi bận nào cũng mưa gió bời bời, cả thành phố ẩm thấp nhớp nháp, âm khí phủ lên từng cái cây, ngọn cỏ.

Thời tiết ấy khiến con người ta mềm oặt như cọng bún. Năm nay do biến đổi khí hậu nên mùa đông ở Huế ít mưa hơn nhiều so với mọi năm. Ba mạ ở quê bảo đó là điềm xấu bởi sang hè thế nào người dân quê mình cũng oằn mình với hạn hán. Tôi lại vui mừng cho là may, bởi "nhờ vậy con kiếm thêm được tí tiền nhờ có thời gian chạy tới chạy lui viết mấy cái tin con ruồi". Ba cười: "Cái thằng, mở mồm là nghe ác".

Nói vui vậy thôi chứ cả mấy tháng nay toàn bị bạn rủ và rủ bạn cùng ngồi ôm bóng mình. Thời tiết đẹp lên càng là cái cớ. Một ngày tính ra rất có nghĩa lý. Buổi sáng ngồi úp mặt bờ sông với ông bạn già kinh sách đầy bụng để nghe luận bàn thế sự, sau đó đua nhau tụng ca quá khứ vàng son của cha ông và chính bản thân mình bằng thứ ngôn ngữ cầu kỳ và từ tốn. Chơi với họ mất nhiều thời gian nhất nhưng bù lại thu lượm được nhiều kinh nghiệm hay. Cũng có mấy lần định thôi để dành thời gian kiếm tiền nhưng không nỡ.

Họ yêu quý tôi vô cùng, họ nói tôi là một trong những đứa hiếm hoi ở thành phố này biết "nâng niu" người già. Chiều đến lại ngồi dưới ngôi nhà rường cổ xưa cạnh cơ quan để uống cà phê và nghe như say sưa một cha xứ đạo Tin Lành thuyết giảng và cuối cùng là điệp khúc rủ rê theo về với Chúa. Cũng như mọi bữa ngồi chất vấn "sư phụ" về chuyện phật pháp, chuyện với mấy bậc chân tu hay, bổ ích nhưng chóng chán bởi họ luôn coi mình như đứa trẻ hư, cần uốn nắn, dạy bảo.
 
Xẩm tối là thời gian dành cho riêng mình, nhưng chủ yếu là ray rứt về những điều vụn vặt hệ luỵ từ công việc và các mối quan hệ. Tối đến là thời gian cho vợ, con gái, phim Tàu và sau đó là mộng mị. Đôi khi hứng lên sau một chầu rượu say, lại thấy cuộc sống, nhất là bệnh thèm tiền của mình thật xấu xa và vô nghĩa...

Ngày nối đêm, tháng nối tháng, năm lại qua năm, cứ sống ẩm ương miết vậy nên không thể phát triển và nghèo đến mức thành giai thoại là đúng rồi.

Lao Động


*Tin bài đã đăng:
     Cuối năm đi ‘trả nợ’ Thánh  (5/2/10)
     Trả giá đắt vì 'hám' đồ Trung Quốc giá rẻ  (5/2/10)
     Một góc nhìn từ vụ chó cắn chết người  (5/2/10)
     Đón vua về đất mẹ  (3/2/10)
     Đứa "con cưng"... làm loạn!  (3/2/10)
     Kỳ duyên giữa nghệ sĩ tài danh và "cô gái chùa Hương"  (2/2/10)
     5 tồn tại kinh tế Việt Nam cần khắc phục trong 2010  (2/2/10)
     Beethoven và những bài thơ  (31/1/10)
     Hoa hậu Kiều Khanh: Cố gắng học tốt, sống tốt!  (31/1/10)
     Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy  (31/1/10)
 Liệt kê tất cả

QUẢNG CÁO

Bán đất tại LÂM ĐỒNG
DVD Hoa hồng ký ức - Ái Vân
SeaHorse Resort & Spa
VIỆN KHOA HỌC VÀ CÔNG NGHỆ VIỆT NAM - VIỆN VẬT LÝ TP. HỒ CHÍ MINH - PHÒNG ĐIỆN TỬ ỨNG DỤNG
Áo cưới Thiên Thanh
40E/204 Ngô Đức Kế, Quận 1, TP.Hồ Chí Minh
http://www.etown.com.vn
Nhà sách Cộng Hòa - Tủ sách HaLa
Quán Nam Giao <br> 26/B13+14 Sư Vạn Hạnh nối dài, Q.10, TP.HCM <br> ĐT: (08) 8621203
57A Nguyên Hồng, Phường 11, TP.Hồ Chí Minh
http://www.camillehuyen.com
Villa NHƯ ANH - 33 Võ Trường Toản, P8, ĐÀ LẠT - Phone: 063.533042
Văn phòng đại diện DAAD Hà Nội
© Copyright 2002 by VIETDUCINFO. All rights reserved. Email: vietducinfo@yahoo.com
  ® Designed by NGÀN PHƯƠNG Co., Ltd.