Thế trận qua ngòi bút Kim Dung
Thế Trân Lung do sư phụ của Tô Tinh Hà tạo thành. Năm xưa, tiên sư mất ba năm tâm huyết mới sắp đặt xong, mong rằng trên đời có người hiểu lòng mình mà phá giải. Suốt 30 năm, Tô Tinh Hà thừa nhận "…mong đem cái chết đền ơn tiên sư nhưng nghĩ lại cái tâm nguyện của sư phụ chưa hoàn tất, nếu chưa đi tìm người phá giải thì ở dưới suối vàng còn mặt mũi nào mà nhìn sư phụ...".
Những thế Trân Lung tầm thường, nhiều lắm có khi lên đến bốn năm chục quân, nhưng bàn cờ này lại có đến hơn hai trăm quân. Phạm Bách Linh chuyên tâm nghiên cứu cờ vây đã lâu "... thấy trên bàn cờ trong kiếp có kiếp, lại có cộng hoạt, lại thêm trường sinh, tụm năm tụm ba mỗi chỗ một nhóm thật là phức tạp". Xem một hồi, Bách Linh cảm thấy tinh thần phấn khởi, xem thêm một lúc, tự nhiên cảm thấy đầu óc quay cuồng, khí huyết trong ngực nhộn nhạo, ọc ra một ngụm máu tươi. Tô Tinh Hà thấy vậy liền lấy quân cờ ném trúng ba huyệt đạo trên ngực Bách Linh để ngưng thổ huyết.
Mộ Dung Phục xem bàn cờ này rất lâu, tự tin mình đã tìm được giải pháp, ngờ đâu "...trước mắt y chỉ thấy mờ dần, quân trắng quân đen trên bàn cờ nay biến thành quan quân sĩ tốt, vây một thế trận, ta vây ngươi, ngươi vây ta, hai bên lẫn lộn chém giết nhau". Mộ Dung Phục trừng trừng nhìn vào, trong bụng càng lúc càng thêm bồn chồn. Y đột nhiên hét lên một tiếng, rút phắt trường kiếm đưa lên cổ cứa ngang. Ðoàn Dự phản ứng ngay bằng chiêu Lục Mạch Thần Kiếm (mà chính họ Ðoàn thừa nhận "chó táp phải ruồi") "nghe xoẹt xoẹt một tiếng, trường kiếm trong tay Mộ Dung Phục giật bắn lên, nghe keng một tiếng, kiếm đã rơi xuống đất", để cứu sống Mộ Dung công tử của Vương Ngữ Yên.
Ðoàn Diên Khánh tiếp chiêu thì tâm thần hoang mang không còn tự chế được nữa, chuyển dần đến trạng thái tẩu hỏa nhập ma, linh cơ nhất động.
Trong tình thế nguy cấp, lòng từ bi của Hư Trúc nổi lên mãnh liệt. Nhà sư có gương mặt xấu xí này biết rằng, muốn giải trừ ma chướng cho Ðoàn Diên Khánh thì phải xen vào. Hư Trúc nhanh nhẹn tiến tới gần, lấy trong hộp ra một quân cờ trắng, nhắm mắt lại để bừa xuống bàn cờ. Tô Tinh Hà thoạt đầu quát lớn: "Chỉ giỏi quấy hôi bôi nhọ! Ði quân bậy bạ, ai đời tự mình giết quân mình, làm gì có phép đánh cờ như thế?" Nhưng sự thật là "nơi Hư Trúc để quân chính là nơi những quân trắng mới mất đi còn bỏ trống. Nước cờ đó quả là rất cao. Cục diện lại thấy thông tỏ hơn, bên quân đen tuy có lợi lớn nhưng quân trắng lúc này cũng còn có cơ chống đỡ, không phải như trước bó chân bó tay, được chỗ nọ mất chỗ kia". Trong 30 năm qua, họ Tô suy nghĩ tất cả những thiên biến vạn hóa của thế cờ này, sách giải thuộc nằm lòng, dẫu đối phương đi nước nào cũng không qua khỏi những gì ông ta nghĩ tới. Nhưng với cục diện mới này, Tinh Hà có nằm mơ cũng không nghĩ tới được.
Ác Quán Mãn Doanh Ðoàn Diên Khánh thấy nước cờ đã biến hóa, biết mình vừa chết đi sống lại, cũng là nhờ có Hư Trúc cứu viện, trong lòng dâng niềm cảm kích, bèn dùng thuật phúc ngữ (khi nói không cần mấp máy môi), lại thêm nội công thâm hậu nên "truyền âm nhập mật", bí mật hướng dẫn các nước đi tiếp theo cho Hư Trúc và phá giải Trân Lung thành công ở điểm thất bát.
Cờ cũng là đời
Kim Dung đã dùng chính triết lý của cờ vây để tạo nên hồi này và trở thành câu chuyện truyền miệng của làng cờ vây: "Bàn cờ Trân Lung đó biến chuyển hàng trăm lối, tùy theo người mà thành, kẻ tham tài thì vì tiền bạc mà thất cơ, kẻ nóng tính thì vì sân hận mà hỏng việc. Ðoàn Dự thất bại vì ái tâm quá nặng, không dám bỏ quân; Mộ Dung Phục thua, chỉ vì chấp trước quyền uy, tuy dám thí quân nhưng không chịu thất thế. Còn Diên Khánh thì mối hận to lớn nhất trên đời là sau khi tàn phế, đã bỏ võ công chính tông bản môn, chuyển sang tập luyện bàng môn tà thuật, đến lúc toàn tâm ý tập trung vào đó thì ngoại ma xâm nhập, để tâm thần hoang mang không tự chế được nữa".
Nhà vô địch quốc gia cờ vây Lê Mai Duy nhận định: "Các tình huống ứng xử diễn ra trên bàn cờ vây đều thể hiện trong cuộc sống. Trong cờ vây, bạn có thể thất bại tại một thời điểm, một vị trí, nhưng đó không phải là thất bại cuối cùng và bạn còn rất nhiều cơ hội để khắc phục và lật ngược thế cờ. Chơi cờ vây bạn sẽ gặp rất nhiều "sự gây hấn, khó chịu" mà đối thủ của bạn gây ra. Lúc đầu, bạn có thể nổi nóng và mất bình tĩnh. Nhưng rồi bạn sẽ nhận ra rằng, chỉ có bình tĩnh, thật bình tĩnh để suy nghĩ tìm phương án giải quyết là cách xử thế tốt nhất". Lê Mai Duy cho biết thêm: "Anh em làng cờ rất thích câu chuyện này, nó thể hiện sự uyên bác, óc tưởng tượng phong phú của nhà văn Kim Dung, nâng cao tính nghệ thuật và sự biến hóa của cờ vây".
Theo Kim Dung: "Diên Khánh nắm được cái bí áo của thế Trân Lung này. Ðó là bên trắng phải tự giết một số quân của mình trước, sau đó những chỗ kỳ diệu mới liên tục sinh ra. Trong phép đánh cờ có những nước phản phác, đảo thoát ngoa, tự mình cố ý đi vào chỗ chết để nhử cho đối phương ăn quân, sau đó sẽ lật ngược thế cờ nhưng có chết nhiều lắm cũng chỉ tám chín quân, chứ đời nào lại nhường đến mấy chục quân bao giờ. Ai ai cũng chỉ nghĩ đến làm sao thoát khỏi khốn cảnh để tìm đường sống, chứ có ai lại nghĩ đến nước đi vào cửa tử để tìm đường ra. Nếu không phải Hư Trúc nhắm mắt, thuận tay đặt bừa một nước cực kỳ ngốc nghếch đó, e rằng một nghìn năm sau, ván cờ Trân Lung này cũng không ai giải được".
|
|
Thế trận Trân lung
Do sư phụ của Lung Á lão nhân (Thông biện tiên sinh Tô Tinh Hà) bày ra ở hồi 31 Thiên Long Bát Bộ: "THÂU DOANH THÀNH BẠI, HỰU TRANH DO NHÂN TOÁN" đã làm hàng loạt cao thủ Ðoàn Dự, Ðoàn Diên Khánh, Mộ Dung Phục, Phạm Bách Linh… hao công, tổn sức, có kẻ suýt chết vì tức khí. Vậy mà Hư Trúc, một nhà sư xấu trai, mày rậm mắt to, mũi hếch, hai tai đón gió, môi dày, kỳ nghệ không cao, võ công thấp kém lại đi bừa 1 nước và phá giải thế trận mà suốt 30 năm, Tô Tinh Hà dành hết công lực để nghiên cứu...
|
|
Nhưng trên thực tế, thế trận này không thể có thật. Trong "Phá giải Kim Dung ngụ ngôn" (bản dịch của Cao Tự Thanh: Giải mã tiểu thuyết Kim Dung), hai nhà Kim Dung học Vương Hải Hồng - Trương Hiểu Yến khẳng định thế cờ không thể tồn tại trong thực tế với luận cứ: "Hư Trúc đi một nước giết sạch "mấy mươi quân" của mình, giả định là 20 quân, vậy bên đen sẽ lập tức được thêm 40 chỗ trống, đồng thời toàn bộ quân đen bên cạnh quân trắng kia cũng biến thành quân sống. Nước sau quân đen đi, quân đen sẽ ăn thêm đám quân trắng hoặc cứu chỗ nguy hiểm nhất của mình (củng cố đất), thì tổng cộng vẫn có trên 30 chỗ trống. Số chỗ trống sau khi hạ hết quân đạt đến 70, quân trắng không thể nào truy cản nổi? (mà nếu trước đó quân trắng đã hơn 70 chỗ thì cần gì phải vất vả?)".
Ðể thu hút độc giả "tẩu hỏa nhập ma" vì Kim Dung, tạp chí Thanh Niên Thâm Quyến (Trung Quốc) từng đặt giải thưởng 361 USD cho ai bày lại được thế trận này như mô tả. Và hàng loạt người hâm mộ đã tự biến mình thành những Ðoàn Diên Khánh, Phạm Bách Linh... Họ quên rằng, 361 USD là số tiền thưởng tượng trưng cho 361 giao điểm trên bàn cờ vây (tương đương 361 điểm đặt quân). Con số 361 cũng là biểu tượng của cho 361 ngày/năm âm lịch.
Nếu giải thưởng này nhân giá trị lên thành 361.000 USD (1.000 lần) thì 1.000 năm sau cũng chẳng có ai bày nổi.